Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

năm



Chuyên án: Vì sao William đỏ mặt?

William thức trắng.

Lần thứ hai trong tuần.

Lý do duy nhất:

Est Supha.

Cụ thể hơn là hai tin nhắn ngắn ngủn vẫn đang nằm chễm chệ trong khung chat.

William úp mặt xuống gối.

Rồi bật dậy.

Rồi lại úp xuống.

Rồi bật dậy lần nữa.

"ANH BIẾT CÁI GÌ CHỨ?!"

Từ giường bên kia, Lego kéo chăn lên trùm đầu.

"Ba giờ sáng rồi."

"Ờ..."

"Im."

William ngậm miệng.

Ba giây sau.

Cậu với tay lấy điện thoại.

Mở khung chat.

Gõ:

Ngón tay lơ lửng trên nút gửi.

Tim đập thình thịch.

Rồi...

Xóa.

Không được.

Hỏi vậy khác nào tự thú.

Nhỡ đâu ảnh chỉ nói cho vui thì sao?

William vật vã thêm nửa tiếng.

Cuối cùng quyết định...

Tắt máy.

Giả chết.

Sáng hôm sau.

William bước vào lớp với quầng thâm còn đậm hơn hôm trước.

Hong vừa thấy cậu đã huých vai Nut.

"Tao nói rồi."

"Nó thức khuya."

Nut gật đầu.

"Chắc chắn có chuyện."

William giả ngu.

"Chuyện gì?"

Tui chống cằm nhìn cậu.

"Ví dụ như..."

Nó nheo mắt.

"Chat với ai đó."

William khựng lại đúng nửa giây.

Quá đủ để cả đám bắt được.

Hong đập bàn.

"AHA!"

"Gì?!"

"Mày vừa khựng!"

"Đâu có!"

Lego ngồi phía sau nhàn nhạt chen vào.

"Nó khựng thật."

William quay phắt lại.

"Mày phe nào vậy?!"

"Phe công lý."

"..."

Phản bội.

Đúng là phản bội.

Giờ nghỉ trưa.

Trong lúc William đi mua nước, bốn cái đầu chụm lại.

Hong hạ giọng.

"Tao cá là nó thích ai rồi."

Nut nhíu mày.

"Thật á?"

Tui gật gù.

"Biểu hiện rõ vl."

Lego chống cằm.

"Nó còn cười một mình lúc nhắn tin tối qua."

Ba đứa kia đồng loạt quay phắt sang.

"MÀY THẤY HẢ?!"

Lego nhún vai.

"Ừ."

Hong há hốc.

"Vãi."

Nut hít sâu.

"Tụi mình cần điều tra."

Tui giơ tay.

"Tao đặt tên chuyên án."

"Là gì?"

Nó nhếch mép.

"Vì sao William đỏ mặt?"

Cả bọn gật đầu đầy nghiêm túc.

Một giây sau thì phá lên cười như lũ khùng.

Cùng lúc đó.

William đang đứng trước máy bán nước.

Cậu bấm chọn trà đào.

Nhưng vì đầu óc còn mải nghĩ đến Est nên bấm nhầm tận ba lần.

"Nhóc."

Giọng trầm quen thuộc vang lên.

William suýt làm rơi ví.

Quay lại.

Est đang đứng phía sau.

Áo thun trắng đơn giản, tay áo xắn lên để lộ cánh tay săn chắc.

William nuốt khan.

Hôm nay đẹp trai dữ vậy trời.

"Chào anh..."

Est nhìn quầng thâm dưới mắt cậu.

"Không ngủ được?"

William cứng người.

"Dạ?"

"Nhìn biết liền."

"À... em thức làm bài."

Nói xạo.

Xạo trắng trợn.

Est khẽ nhướng mày.

"Làm bài hay nghĩ linh tinh?"

William nghẹn họng.

Anh biết đọc suy nghĩ hả?

Thấy cậu đứng hình, Est bật cười.

Rồi tiến lại gần.

Khoảng cách thu hẹp.

William vô thức lùi một bước.

Lưng chạm vào máy bán nước.

Hết đường chạy.

"William."

Anh hiếm khi gọi thẳng tên cậu.

Giọng trầm thấp ấy làm tim William lỗi nhịp.

"Dạ?"

"Tin nhắn tối qua."

"..."

"Anh trả lời vậy làm em nghĩ nhiều à?"

William mở to mắt.

Biết luôn?!

"Không có!"

Quá nhanh.

Quá giả.

Est bật cười.

"Ừ."

Anh cúi xuống, ghé sát bên tai cậu.

"Anh cố tình đó."

Bùm.

Não William nổ tung.

"W-what?!"

Est lùi lại.

Mặt vẫn bình thản như chưa nói gì kinh thiên động địa.

"Đi học thôi."

Anh quay người bước đi.

Để lại William đứng hóa đá.

Ở phía xa.

Bốn cặp mắt đang dán chặt vào hiện trường.

Hong trợn tròn mắt.

"ĐM."

Nut há hốc.

"Anh Est vừa ghé sát tai nó đúng không?"

Tui suýt bóp nát hộp sữa.

"Tao quay lại rồi!"

Lego nheo mắt.

"Chuyên án có tiến triển."

Hong quay sang cả nhóm.

Giọng đầy chắc nịch.

"Tao tuyên bố..."

Nó đập tay xuống bàn.

"William có vấn đề với anh Est."

Đúng lúc đó, William lững thững quay lại.

Mặt đỏ như cà chua chín.

Cả bốn đồng loạt nhìn cậu.

William giật mình.

"Gì?"

Hong nở nụ cười hiền từ bất thường.

"Không có gì đâu."

Nut gật đầu.

"Ừ, tụi tao chỉ..."

Tui tiếp lời.

"Rất tò mò thôi."

William chột dạ.

"Sao nhìn tao ghê vậy?"

Lego nhàn nhạt chốt hạ.

"Không có gì."

Nó đẩy gọng kính.

"Chỉ là mày sắp chết chắc rồi."

"???"

Tối đó.

Điện thoại William rung lên.

William nhìn dòng chữ.

Khóe môi bất giác cong lên.

Cậu gõ:

Suy nghĩ vài giây.

Rồi đánh liều gửi thêm.

Gửi xong.

William tự tát vào trán.

Mày điên rồi.

Toang rồi.

Ba giây sau.

Tin nhắn tới.

Seen.

Mười giây.

Hai mươi giây.

Rồi—

William ôm tim.

Chết thật.

Anh ấy đang giết cậu từng chút một.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com

Tags: #williamest