Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

sáuu


Phần thưởng cho việc ngủ ngoan

William tỉnh dậy lúc sáu giờ sáng.

Chính xác hơn là bị tỉnh.

Bởi vì cậu mơ thấy Est.

Trong mơ, anh đứng rất gần, cúi xuống thì thầm gì đó bên tai.

William chưa kịp nghe rõ thì—

RẦM.

Lego đá trúng chân giường.

Cậu giật bắn tỉnh dậy.

"ĐM!"

Lego tỉnh bơ.

"Tao làm rơi dép."

William ôm tim thở dốc.

Mồ hôi túa ra.

Lego liếc cậu.

"Mày mơ thấy gì mà mặt như vừa trúng số vậy?"

"Không có gì."

"Ờ."

Lego nhếch môi.

"Mơ thấy anh Est hả?"

William suýt lăn khỏi giường.

"Sao mày biết?!"

Không gian im lặng.

Lego chớp mắt.

William hóa đá.

...

Tiêu.

Lỡ mồm.

Lego từ từ nhếch môi.

"À."

Nó gật đầu đầy thấu hiểu.

"Ra là vậy."

"Không! Tao—"

"Mày nên tập nói dối bớt tệ đi."

William ôm đầu.

Xong.

Toang thật rồi.

Bảy giờ ba mươi.

Vừa bước vào khu nhà khoa Truyền thông, William đã thấy Hong, Nut với Tui đứng chặn ngay cửa.

Ánh mắt ba đứa sáng rực như thú săn mồi.

William khựng lại.

"...Gì?"

Hong khoanh tay.

"Tụi tao có vài câu hỏi."

William cảnh giác.

"Hỏi gì?"

Nut mỉm cười thân thiện quá mức.

"Mày thích ai đúng không?"

William sặc nước bọt.

"KHÔNG!"

Nhanh.

Quá nhanh.

Tui gật gù.

"Biểu hiện của người nói dối."

"Đâu có!"

Hong tiến lên một bước.

"Vậy giải thích coi."

"Nãy giờ mặt đỏ làm gì?"

William lắp bắp.

"Nóng."

Nut chỉ lên trời.

Trời âm u, gió mát 24 độ.

"Ờ."

William: "..."

Không cãi được.

Đúng lúc cậu đang tuyệt vọng tìm đường thoát thì—

"Các em."

Giọng nói quen thuộc vang lên.

Cả bốn đồng loạt quay lại.

Est.

Anh đứng đó, một tay đút túi quần, tay còn lại cầm hai ly trà đào.

William đứng hình.

Hai ly?

Est bước tới.

Rồi chìa một ly ra trước mặt cậu.

"Phần thưởng."

Cả thế giới lặng đi.

William mở to mắt.

Hong há hốc.

Nut đông cứng.

Tui đánh rơi cả điện thoại.

Còn William thì mất hẳn khả năng xử lý thông tin.

"H-hả?"

"Ngủ ngoan."

Est đáp gọn.

Khóe môi hơi cong.

"Thưởng như đã hứa."

Bùm.

William cảm giác linh hồn mình vừa bay khỏi xác.

Anh nhớ.

Anh thật sự nhớ.

Bàn tay run run nhận lấy ly trà.

"Cảm... cảm ơn anh..."

"Không có gì."

Est xoa nhẹ đầu cậu.

Rồi ung dung bước vào lớp.

Bỏ lại một bãi chiến trường.

Ba giây sau.

"ĐM!!!!!!!!"

Hong hét lên.

William giật bắn.

Nut lao tới nắm vai cậu lắc mạnh.

"GIẢI THÍCH."

"CÁI GÌ LÀ PHẦN THƯỞNG?"

Tui dí sát mặt.

"TỐI QUA TỤI BÂY NHẮN GÌ?"

William hoảng loạn.

"Không có gì hết!"

Hong chỉ thẳng vào ly trà đào.

"Không có gì mà ảnh mua nước cho mày?"

Nut tiếp lời.

"Còn xoa đầu nữa?"

Tui run run.

"Tao thấy rồi nha."

William đỏ mặt tới mức muốn bốc cháy.

"Chỉ là... chỉ là..."

Lego từ đâu xuất hiện, thong thả chen vào.

"Nó thích anh Est."

Im lặng.

William quay phắt lại.

"MÀY IM!"

Hong, Nut và Tui đồng loạt há hốc.

Rồi từ từ quay sang nhìn William.

William chết lặng.

Não cậu chậm rãi xử lý.

...

Khoan.

Lego vừa nói gì?

Mặt cậu trắng bệch.

"Ơ..."

Hong hét toáng.

"NÓ THỪA NHẬN KÌA!!!"

"KHÔNG!!!"

Nut ôm tim.

"Tao biết mà!"

Tui bật cười tới chảy nước mắt.

"Cuối cùng chuyên án cũng phá được rồi!"

William ôm đầu.

Muốn độn thổ.

Ngay lập tức.

Trong lớp.

Est ngồi ở bàn cuối, lặng lẽ quan sát cảnh hỗn loạn ngoài cửa.

Khóe môi anh cong lên.

Một lát sau, điện thoại rung.

Tin nhắn từ William.

Est đọc xong, bật cười.

Reply ngay.

William seen.

Gõ rồi xóa.

Gõ rồi xóa.

Cuối cùng gửi:

Est nhướng mày.

William nhìn dòng tin nhắn.

Đơ.

Cứng.

Hóa đá.

Ba giây sau.

"ÁAAAAAAAAAA!"

Tiếng hét vang khắp hành lang.

Cả đám bên cạnh giật nảy.

Hong chớp mắt.

"Lại gì nữa?"

William từ từ ngẩng lên.

Mặt đỏ như sắp nổ tung.

"...Tao chết rồi."

Ở trong lớp, Est nhìn màn hình hiện dòng:

William đang nhập...

Khóe môi anh càng cong hơn.

Có lẽ...

Trêu nhóc này vui hơn anh tưởng nhiều.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com

Tags: #williamest